Viết cho mèo con của anh.

“Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Anh cũng không biết nữa;
Khi nào ta yêu nhau?…”
Chuyện của mình bắt đầu từ đâu?
Để biết chính xác từ khi nào, thật không dễ. Những con sóng đầu tiên đã chớm xô vào lòng anh, từ rất lâu.
Còn gió? Gió từ đâu đến?
Có phải từ mái tóc đen nhánh xõa dài trước mắt anh mỗi lần đến lớp?
Có phải hương thơm nhè nhẹ làm xuyến xao anh mỗi lần em ghé qua?
Có phải đôi bàn tay rực rỡ sắc màu thi thoảng em lại ngắm?
Hay có phải, thật giản đơn, định mệnh của đời anh, là em?
Khi nhận thức được tất cả những điều đó, anh đã nói hết lòng mình, trước em, và trước biển.
Em đỏ mặt cười. Biển cũng bừng sắc hoàng hôn.
Trên chuyến đi xa đầu tiên ấy, anh đã mong rằng, nó sẽ không là chuyến đi duy nhất.
Đến bây giờ, anh vẫn cảm thấy biết ơn. Biết ơn ai đó, đã lắng nghe lời anh mong ước, và biến nó thành sự thật.
Em là sự thật.
Hơn một năm sau, anh lại cùng em về với biển.
Qua những chuyến phà xa…
Đến những làng chài lạ lẫm…
Cưỡi trên từng con sóng…
Để tìm đến bến bờ riêng.
Lần đầu tiên tay ta đan vào nhau, sóng lòng anh khắc khoải đánh từng cơn một. Anh đã sợ, rằng nuột lạc này chẳng bền, tay đan này sẽ đứt dây ngày biển động.
Một năm sau, sóng lòng đã rút. Chỉ có tình yêu ở lại, mãi mãi.
Cuối cùng, thuyền đã về với bến.
“Nơi này chán lắm. Anh nói trước!”.
“Chẳng sao.”
“Nó chỉ là làng chài nghèo ở rìa nước thôi. Không có chỗ chơi đâu.”
“Cũng chẳng sao.”
“Sao lại chẳng sao?”
…
“Ở đâu cũng được. Có anh là được.”
…
“Đảo bé lắm, cái gì cũng chỉ có một. Một nhà hành chính…
Một con đê…
Một bãi đá…”
“Vậy sao anh còn muốn đi?”
“Vì nó giống anh. Yêu cái gì, yêu ai thì lòng chỉ đủ chỗ cho một cái đó, người đó thôi.”
…
Rồi ở cái nơi xa xôi này, khi mà những công việc, deadlines, những cuốn sách đọc dở, những dòng mes ồn ào không thể nào với tới, mình lại có nhiều thời gian cùng nhau.
Tay trong tay, mình cùng đi khắp chốn này.
Cùng khám phá những bãi đá ven biển…
Cùng đi xem cảnh sinh hoạt của người dân…
Cùng ăn những món ngon nhất trên đời…
…Cùng nhau.
“Điều quan trọng nhất không phải là bạn đi đâu. Mà là đi cùng ai…”
Lâu rồi anh mới lại tản mạn.
Kể từ khi theo đuổi mục tiêu lớn của đời mình, nhiều điều trong cuộc sống này anh đã chấp nhận đánh đổi. Dần dà, anh trở nên khô khan, cằn cỗi, hằn học, quên cả niềm vui tận hưởng cuộc sống.
Rồi một ngày, em đến, cùng anh đỡ tảng đá nặng nề mang tên mục tiêu mà không lời than vãn. Và ở lại với anh cho tới hôm nay.
Một tiếng nữa là sinh nhật em rồi. Lần thứ hai anh lại thức cùng em sang tuổi mới.
Em biết điều anh mong mỏi là gì không?
Là được thấy em hạnh phúc. Bây giờ hay ngày mai, hay 10 năm có lẻ. Chỉ cần như vậy.
Tuổi 20 thật đẹp em nhé!
