Đi đâu chơi ở Sài Gòn bây giờ?…
Nếu bạn đến từ đâu đó ngoài Sài Gòn, câu hỏi trên sẽ rất dễ trả lời.
Nào là Dinh độc lập, Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện thành phố. Xa hơn tí thì có hầm Thủ Thiêm, cầu Phú Mỹ, địa đạo Củ Chi…đại loại là mấy chỗ mà chỉ cần search Google là bạn sẽ thấy. Thấy hoài, thấy phát ngán.
Nhưng nếu bạn cũng như tui, là người Sài Gòn, sinh ra và lớn lên ngày nào cũng “hít khói” ở 3/2, uống cà phê Vợt ở Phú Nhuận, hay nghe tiếng máy bay ầm ầm trên đường Quang Trung, thì đây lại là một câu chuyện khác.
Đó là câu chuyện về những người thấy Sài Gòn buồn tẻ, mỗi khi họ có ý định đi chơi.
Để bạn nắm rõ hơn một tí, tui là một con mọt lịch sử.
Tui khoái Sử, nhưng hổng phải ba cái tào lao bạn học ở cấp phổ thông đâu.
Sử địa phương, sử gia đình, sử trong từng con người, góc phố; sử trong mỗi ngụm nước, muỗng cơm. Sử loại truyền miệng, dân gian, không chuyên sâu nhưng đủ để kể cho qua thời gian. Sử đó biết mới khoái.
Nói chung, hôm nay tui sẽ kể cho bạn nghe vài nơi mà tui từng đến: Những dấu tích Hoa dân ở Sài Gòn.
Chùa Bà Thiên Hậu – Tuệ Thành Hội Quán
Nhìn chung, Sài Gòn nổi tiếng với những ngôi chùa Phật giáo nguy nga, như Thiền viện Vạn Hạnh, chùa Hoằng Pháp, Vĩnh Nghiêm…nhưng không vì thế mà chúng ta có thể dễ dàng bỏ qua các Chùa Ông, Chùa Bà – những vết tích rất xưa của Sài thành.
Bữa đó trời mưa lớn. Tụi tui chạy mò mò ở đường Nguyễn Trãi (Quận 5) đến khi thấy một bức tường ám màu tro.

Hôm trước, khi xe đang trực chỉ Ninh Thuận, tui có hỏi nhỏ bạn – một “thổ địa” khác của Sài Gòn – rằng theo nhỏ, có chỗ nào độc đáo mà không phải ai cũng biết không. Chùa Bà Thiên Hậu là gợi ý của nhỏ. Là một mảng cổ xưa, khác biệt với phần còn lại của cả con đường, ngôi chùa hơn 250 năm tuổi sẽ là lựa chọn lí tưởng cho một ngày khám phá.






Có lẽ, nhờ vào sự linh thiêng, nên dù đã một nghìn năm trôi qua, Bà Thiên Hậu ngày nay vẫn được Hoa Kiều trên khắp thế giới sùng bái.
Khi tới đây, tui cảm nhận rất rõ sự cổ kính, linh thiêng của nơi này. Nó giống như một bảo tàng “sống”, với những hiện vật trăm năm nhưng không nằm trong lồng kính. Không có một biển giới thiệu nào, du khách muốn tìm hiểu buộc phải đọc tài liệu, hoặc có “thổ địa” dẫn đường.

Vài người hành hương lặng lẽ khấn bái điều gì không ai rõ. Du khách nước ngoài vô tình lạc vào chốn linh thiêng này cũng trở nên lặng lẽ, tò mò. Với MOINK20 tui đây, thì hơi thở thời đại trong từng cái cột, kèo, bùa chú, nhang lồng…như bao vây, làm tui vừa thích thú, vừa có đôi chút e dè. Đã đi nhiều nơi, thấy nhiều sự huyền bí nửa vời nhằm câu khách, ngày hôm đó tui thật sự bị quyến rũ bởi Chùa Bà Thiên Hậu, với những lễ nghi cổ xưa và rất chân thật của nó.



Nhìn chung, Chùa Bà Thiên Hậu là một điểm đến khá thú vị. Tui không xem nó là một điểm du lịch, nhưng chắc chắn cũng không phải là một ngôi chùa bình thường. Đây là một “hố đen lịch sử”, nơi mà một khi bạn bước vào, thời gian sẽ bị đẩy lùi hàng trăm năm. Một nơi rất đáng khám phá.
Chùa Ông – Nghĩa An Hội Quán
Rời Chùa Bà Thiên Hậu, tui đi thêm vài trăm mét nữa là tới…Chùa Ông. Cần phải nói rõ là Ông-Bà không có liên hệ trực tiếp với nhau :v


Tụi tui nhanh chóng tham quan Chùa Ông rồi lại tiếp tục cuộc hành trình.
Hào Sỹ Phường
Hồi trước, nếu được chọn giữa đi chơi ở Bitexco với Hào Sỹ Phường, tui sẽ chọn cái tháp 68 tầng. Bây giờ thích tìm hiểu văn hóa hơn, câu trả lời sẽ ngược lại.
Không phải tại Bitexco xấu. Mà tại nó mới quá. Tui lại chỉ thích đồ cổ.
Thôi không lan man nữa…
Tụi tui ghé Hào Sỹ Phường lúc 5h chiều.




Chùa Ngọc Hoàng – Chùa Phước Hải
Ấy chết, hình như tui ghi nhầm?
Cái tên này, thấy ai cũng biết, báo nào cũng đăng mà?
Tuy vậy, đây là trường hợp ngoại lệ.







Tạm kết
Nhìn chung, theo dấu Hoa dân chắc chắn không chỉ có từng này.
Với bề dày lịch sử hơn 300 năm, chắc chắn vẫn còn hàng chục, hàng trăm địa điểm khác mà tui chưa từng biết đến. Tui tin là như vậy, sau khi tham quan bốn nơi kể trên. Niềm tin đó giống một mũi adrenaline, khiến tui chỉ muốn xách máy lên và đi “săn lùng” tiếp. Trong cái bối cảnh mà Sài Gòn ngày càng chán, có lẽ đó là tất cả những gì tui cần.
Khanh Tr.
