Tạm dịch: Mình có thể mãi như ngày hôm nay được không?
Chuyện thứ nhất
Bạn không nhìn thấy quá nhiều từ khung cửa sổ trước mắt.
Mọi thứ lướt qua thật nhanh: vài bóng người nhạt nhòa theo làn nước đọng thành từng vệt trên cửa kính. Những đường hầm tối om. Vài tòa cao ốc xa xa ven sông…
Mà thật ra bạn cũng chẳng còn tâm trí đâu cho những điều đó.
Cứ vài giây, bạn lại khẽ ngắm hình bóng nhỏ bé đứng bên cạnh bạn. Bữa nay bạn để ý, nàng thơm một cách lạ kì, khiến bạn chẳng thể rời xa. Nàng vẫn đẹp như ngày đầu tiên hai người gặp mặt. Nhưng bữa nay cả hai không còn mang mũ bảo hộ vàng chóe, vận bộ đồ lao động dày cộp đi vào rừng nữa.
Hôm nay nàng mặc váy cam, sọc xanh navy kẻ chéo. Bạn thì vẫn trung thành với chiếc áo Hollister xanh đậm cùng quần jeans.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau. Đi cùng nhau dưới tiết trời lạnh rồi, bây giờ ai cũng cần hơi ấm.
Trò chuyện bây giờ cũng không còn cần thiết. Cả hai đã nói hết những gì cần nói. Ngày hôm đó thật tuyệt vời, dù mưa cứ rả rích suốt từ sáng.
Họ yêu nhau. Và chỉ còn năm phút nữa, họ sẽ trở thành người lạ.
Bạn nhìn nàng, không nén được tiếng thở dài.
Nàng ngước nhìn bạn, đôi mắt đen láy tựa như đáy hồ thu.
Cảm giác này là gì? Yên bình ư? Hay bạn đã bị nỗi đau giây phút chia ly làm mình lịm đi?
Bạn ngừng cắt nghĩa.
Chẳng còn gì quan trọng vào lúc này, trừ một việc.
Hãy ghi nhớ ngày hôm nay.
Rồi tàu dừng bánh ở trạm của bạn.
Bạn ra khỏi toa tàu màu xanh lá sẫm ấy. Bạn nhìn lại một lần cuối để tìm ánh mắt đen láy, vẫn đang chờ bạn.
Vài giây đó trở thành bất tử.
Nàng bất chợt cười thật tươi. Bạn có đúng năm giây để ngắm nụ cười đó trọn vẹn, trước khi cửa tự động khép lại.
Rồi tàu chuyển bánh. Bạn mải miết nhìn theo, cho tới khi hình hài dấu yêu của nàng đã hoàn toàn khuất dạng.

Chuyện thứ hai
Bạn vuốt mồ hôi trên trán lần cuối, trước khi chiếc xe công nông quay lại trong sân trường để đưa các bạn đi. Các bạn là tốp tình nguyện viên cuối cùng còn ở trường, sau khi mọi thứ đã được chuyển ra đường lộ.
Trên xe còn tám người nữa. Người nằm, kẻ ngồi khoác tay lên thành xe. Chiếc xe nổ khói xình xịch, túc tắc rời khỏi sân trường.
Vùng cao, nhà dân cũng thưa; họa hoằn lắm mới có một đốm sáng le lói giữa thiên nhiên hùng vĩ.
Gần ba ngày dài đã qua. Nấu ăn, sinh hoạt, dạy học, xây dựng, sơn sửa…các bạn làm không ngơi nghỉ. Bây giờ ai cũng mệt lừ. Mệt nhưng không ai giấu được sự rạng rỡ: suy cho cùng, mồ hôi này đã đổ để ươm mầm cho những kỳ vọng lớn lao.
Bạn ngước lên nhìn trời.
Đêm nay trời quang, lại ở vùng cao, nên đầy sao. Bạn còn nhớ hồi hôm anh Đức khoe bức ảnh chụp dải ngân hà rực rỡ ngay đằng sau nhà vệ sinh của trường.
Thật là đẹp, bạn phì cười.
Hay bây giờ mình hát nhỉ?
Rồi bạn cứ tự biên tự diễn thôi.
“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng”
“Để làm gì, em biết không?” – một anh khác phụ họa.
“Để gió, cuốn, đi…” – mọi người bất chợt cùng hòa ca.
Giữa đại ngàn ấy một đêm đầy sao, những kẻ lữ hành không có trong tay một tờ bạc lẻ hay một cây harmonica. Nhưng có can chi?
Các bạn vẫn vui, vẫn hát nối từ bài này sang bài khác, suốt một tiếng trên xe công nông. Hát vang cả núi rừng, hòa quyện cùng con suối. Đó là những trái tim thảnh thơi nhất, tự do nhất, yêu đắm say nhất mà bạn từng biết.
Rồi chẳng mấy chốc, đường quốc lộ dần hiện ra ở phía trước. Xe khách và những bạn ra trước đã chờ sẵn.

Và còn rất nhiều “ngày hôm nay” như thế, trong suốt cuộc đời này. Những ngày thật đẹp, thật đáng nhớ – nếu ví cuộc đời là bể khổ, thì đó là những quãng nghỉ hiếm hoi của bạn, được nhấc mình khỏi cái bể đó, duỗi tay chân, hít thở không khí trong lành.
Điều đáng tiếc, rằng ngày nào cũng sẽ tới lúc phải khép lại. Như ngàn đời nay nó vẫn vậy. Có một triệu ngày bạn không nhớ, cũng không mong nó kết thúc. Những sẽ có những ngày thật đặc biệt mà bạn có thể nguyền rủa cuộc đời, rằng tại sao trong tay bạn không có nhiều hơn 24 tiếng.
Với tui, oán hận những gì không thể thay đổi được không phải là giải pháp.
Mình có thể mãi như ngày hôm nay được không?
Không. Nhưng mình có thể mãi mãi nhớ về nó. Những ngày không thể nào quên.
Hãy yêu một cách đắm say nhất.
Hãy mở lòng và cho đi tất cả.
Hãy chạy. Hãy hát. Hãy khóc cho hả tim gan.
Đừng cố kìm nén. Đừng lo sợ. Đừng để sự tiếc nuối đay nghiến bạn nhiều tháng, nhiều năm sau này.
Tạm kết
Bài viết này lấy ý tưởng từ một bài thơ mà tui có dịp đọc gần đây. Trong đó, tác giả đã hỏi “Kann es immer so wie heute sein?” – Liệu mọi thứ có mãi mãi như ngày hôm nay được không?
Câu hỏi này gợi trong lòng tui vài kỉ niệm bâng quơ.
Ngày hôm nay thật đẹp. Và để nó trở nên trọn vẹn, thì trách nhiệm viết nốt phần kết nằm ở chính chúng ta.
Khanh Tr.
